Tin Nóng

Tomas Rosicky: Mạnh mẽ như vũ bão nhưng mong manh tựa pha lê

07:07 21/07/2019

5262

Có thể sau vài năm nữa những kẻ nhớ đến anh như tôi đã lớn tuổi. Và có khi Arsenal khi đó đã thăng hoa và người ta đang tung hô đội bóng đỏ trắng bằng những mỹ từ có cánh. Họ có khi cũng chả còn nhớ đến những tháng năm đau khổ nhưng cũng lắm cảm xúc dưới triều đại Wenger.

Và có khi lúc đó, con trai hay con gái tôi sẽ đọc được những dòng này, trong cuốn nhật ký của tôi về Arsenal của những ngày tháng khốn khó, của những năm tháng đi trong tăm tối. Và nếu chúng hỏi tôi, tôi chắc chẳn sẽ kể về anh, một trong những cầu thủ thể hiện rõ bản chất của Arsenal trong những năm tháng khô hạn danh hiệu: nghệ sĩ, ngây thơ, đẹp tựa pha lê nhưng cũng mong manh và dễ vỡ.

Nếu nghĩ rằng Arsenal như một cô gái và Rosicky là một chàng trai, thì cũng sẽ thấy sự sắp đặt đẩy đưa tài tình của số phận khi cho họ va vào nhau giữa dòng đời luôn xoay vần. Trong thời đại kim tiền và lòng trung thành là một thứ gì đó xa xỉ thì mới thấy 10 năm gắn bó với Arsenal của Rosicky là một điều đáng trân trọng.

Và anh cũng giống Arsenal đến lạ kỳ. Anh cũng chơi bóng rất nghệ sĩ nhưng ông trời không cho anh tất cả, để đổi lấy cái đẹp ấy là sự mong manh của đôi chân anh. Có bao nhiêu lần anh phải nghỉ vì chấn thương khi đang đúng điểm rơi phong độ. 10 năm chơi cho Arsenal, anh chỉ ra sân có 170 lần. Nếu tính ra thì trung bình 1 năm anh chỉ ra sân có 17 lần. Số bàn thắng của anh cũng rất khiêm tốn tuy nhiên đó đều là siêu phẩm. Nhưng có 1 thứ cảm xúc khó quên mà anh và Arsenal thời điểm đó đã mang lại cho người hâm mộ. Đó là sự ngây thơ nhưng cũng đầy đam mê và nhiệt huyết.

Mỗi khi anh ra sân là một lần anh cháy hết mình trên thảm cỏ. Như một tay rock đầy đam mê, anh gẩy lên những bản nhạc làm đám đông quay cuồng. Mỗi khi ông già Rosicky vào sân là bọn trẻ Arsenal được dạy cho 1 bài học về sự nhiệt huyết và hết mình. Mỗi khi chạy trên sân là một lần Rosicky thi đấu như thể đó là trận chung kết của cuộc đời mình.

Đó là tinh thần bất diệt, là phẩm chất tạo nên nét đẹp của từ "Pháo Thủ". Arsenal có thể sẽ hay hơn, có thể sẽ thêu hoa dệt gấm chuẩn mực hơn nhưng sẽ khó có ai có được cái lửa chất như Rosicky.

Viết cho anh những dòng này cũng để lưu giữ một phần ký ức của tôi. Tôi đến với Arsenal sau thời kì hoàng kim, sau cái thời của những chiến công kỳ vĩ của những Henry, Bergkamp, Pires,... Tôi hâm mộ Arsenal trong những ngày tháng họ đi trong tối tăm. Tôi yêu Arsenal khi họ gục ngã 8-2 trước M.U, cảm phục họ sát đất khi họ tặng cho Pep và học trò một phen hú vía, và tôi cũng dành một góc trái tim mình cho anh, tiểu Mozart. Phải chi những mảnh ký ức của anh tại Arsenal đẹp hơn nữa với những danh hiệu lớn. Nhưng sau cùng tình yêu là thứ khó giải thích và đôi khi những thứ chân phương không hào nhoáng lại có một sức hút lạ thường. Và cuối cùng sau tất cả anh là duy nhất, là một thứ gì đó đặc biệt, một phép màu trên thảm cỏ Emirates.

* Bài viết của độc giả soikeo24h.com gửi đến BBT không phải của BBT soikeo24.com. Độc giả có bài viết hay có thể gửi qua địa chỉ mail soikeo24h.com@gmail.com chúng tôi sẽ xem xét và đăng bài. Cảm ơn quý độc giả đã ủng hộ. 

Tin nóng khác

Bình luận